Gia đình bệnh hoạn tổ thác chịch tập thể cả ngày không chán

Gia đình bệnh hoạn tổ thác chịch tập thể cả ngày không chán

Gia đình bệnh hoạn tổ thác chịch tập thể cả ngày không chán

Chị Hương nghe thấy vậy nói luôn:
-Tao không thích mày “lái máy bay” đâu, về lại cãi nhau với mấy bà chị của mày đau đầu lắm không chịu được, cứ đứa nào trẻ, xinh ngây thơ thôi về để mấy bà chị mày đào tạo cho dễ! Cốc nhẹ vào đầu tôi một cái rồi chị bảo:
-Thôi ông tướng.. Hừ một tiếng rồi bà chị đáng yêu bảo:
-Nhưng nhỡ lúc đó mà phun thật sâu vào bên trong rồi có bầu thì sao! chị thèm lắm rồi. Bằng tuổi chị người ta có con bồng con bế rồi đấy, mình thì hãy còn thích xem mấy phim đó.. Chị biết không nhiều lúc giả bộ bóp thử vú bà ấy cũng được đấy! Chằm chằm nhìn vào đũng quần tôi như muốn dạy dỗ cái con “chim” nghịch ngợm này một trận chị Sương nói:
-Thế mấy bà chị ở nhà.. Cơn mưa lấy phất vào kính lái khiến tôi thỉnh thoảng phải dùng gạt nước cho dễ nhìn, liếc sang bên cạnh, chị Sương vẫn ngả người ra ghế với vẻ mặt tươi tắn mãn nguyện lắm. Cười hề hề bảo:
-To hơn nhiều so với chị mày đúng không? Nghe thấy tôi bảo thế chị Thảo nói:
-Ừ! Đứng dậy tôi hỏi dò mấy người xem có đoạn đường nào ngập mà xe không đi được không.